Ninh Diêu Kiếm Lai là ai? Nữ chính, đạo lữ của Trần Bình An và hành trình tình yêu đẹp nhất quốc mạn
Ninh Diêu Kiếm Lai là nữ chính, đạo lữ của Trần Bình An, chủ nhân Tiên Kiếm Thiên Chân. Cùng HubGZ phân tích hành trình gặp gỡ, tình yêu, kiếm đạo và vai trò của Ninh Diêu.
HubGZ
Tác giả

Tóm tắt nhanh
Ninh Diêu Kiếm Lai là nữ chính, đạo lữ của Trần Bình An, chủ nhân Tiên Kiếm Thiên Chân. Cùng HubGZ phân tích hành trình gặp gỡ, tình yêu, kiếm đạo và vai trò của Ninh Diêu.
Ninh Diêu Kiếm Lai: Nữ chính khiến Trần Bình An đi vạn dặm đường chỉ để nói một câu thích em
*Lưu ý: Bài này có spoiler, đạo hữu cân nhắc trước khi xem
Trong thế giới rộng lớn của Kiếm Lai, nơi mỗi bước chân đều gắn với nhân quả, mỗi lần trưởng thành đều phải trả bằng máu, nước mắt và vô số lựa chọn nặng nề, Ninh Diêu là một trong những nhân vật khiến người xem khó quên nhất. Nàng không chỉ là nữ chính của câu chuyện, không chỉ là đạo lữ của Trần Bình An, mà còn là người đã xuất hiện vào đúng giai đoạn quan trọng nhất trong cuộc đời thiếu niên ấy.
Nếu Trần Bình An là một đứa trẻ đi ra từ bùn đất, từ ngõ nhỏ, từ nghèo khó và cô độc, thì Ninh Diêu lại là thiếu nữ bước ra từ Kiếm Khí Trường Thành, nơi kiếm tu sinh ra để đối diện với chiến trường, với sinh tử và với trách nhiệm bảo vệ nhân gian phía sau lưng mình. Một người từng quen cúi đầu để sống tiếp, một người từ nhỏ đã học cách đứng thẳng giữa kiếm khí ngút trời. Hai con người tưởng như cách nhau cả một thiên hạ, cuối cùng lại gặp nhau ở Lệ Châu Động Thiên, mở ra một trong những tuyến tình cảm đẹp và đáng nhớ nhất của Kiếm Lai.

Ninh Diêu không phải kiểu nữ chính chỉ tồn tại để làm động lực cho nam chính. Nàng có xuất thân, có đau thương, có kiếm đạo, có khí phách và có con đường riêng. Nàng là con gái của hai vị kiếm tiên ở Kiếm Khí Trường Thành, là chủ nhân của Tiên Kiếm Thiên Chân, là người từng dạy Trần Bình An luyện quyền, nhận chữ và nhìn thấy giá trị của cậu từ khi cậu vẫn chỉ là một thiếu niên chân lấm tay bùn.
Điều khiến Ninh Diêu trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở sức mạnh. Trong thế giới tiên hiệp, nhân vật mạnh không thiếu. Nhưng một nhân vật vừa mạnh, vừa có khí chất, vừa dám yêu dám hận, vừa thẳng thắn đến trong trẻo lại không hề dễ viết. Ninh Diêu có thể lạnh, có thể kiêu hãnh, có thể nói chuyện với tượng thần như đang bàn một vụ giao dịch, nhưng cũng có thể đỏ mặt chỉ vì một ngụm rượu gián tiếp với Trần Bình An. Nàng có thể đứng giữa kiếm khí và chiến trường, nhưng khi đối diện tình yêu, nàng vẫn là một cô nương biết chờ, biết nhớ, biết sợ chia ly, biết tin người mình thương sẽ tiếp tục thích mình.
Bởi vậy, khi nhắc đến Ninh Diêu, người ta không chỉ nhớ đến một nữ kiếm tu thiên tài. Người ta nhớ đến một cô gái “mày tựa núi xa”, một người từng khiến Trần Bình An đi vạn dặm đường, đánh trăm vạn quyền, đeo kiếm đến Kiếm Khí Trường Thành chỉ để đứng trước mặt nàng và nói một câu: Ninh Diêu, tôi thích em.
Ninh Diêu là ai trong Kiếm Lai?
Ninh Diêu là nữ chính của Kiếm Lai, là đạo lữ của Trần Bình An và là một trong những nhân vật nữ có vị trí quan trọng nhất trong toàn bộ câu chuyện. Nàng đến từ Kiếm Khí Trường Thành, nơi quanh năm đối diện với Man Hoang Thiên Hạ, nơi kiếm tu sinh ra không phải để hưởng an ổn, mà để cầm kiếm sống chết với yêu tộc, bảo vệ phần nhân gian phía sau.
Xuất thân của Ninh Diêu khiến nàng ngay từ đầu đã mang một khí chất rất khác. Nàng không mềm yếu, không dựa dẫm, không thích vòng vo. Cách nàng nhìn thế gian rất rõ ràng: tốt là tốt, xấu là xấu, đúng là đúng, sai là sai. Nàng không thích những cuộc tranh đoạt cơ duyên đầy tính toán ở Lệ Châu Động Thiên, càng không thích kiểu đại đạo bị biến thành những mưu kế nhỏ hẹp. Trong mắt Ninh Diêu, đại đạo không nên chật chội đến vậy.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy là một quá khứ nhiều mất mát. Cha mẹ của Ninh Diêu đều là kiếm tiên, nhưng nàng đã mất song thân trong biến cố liên quan đến cuộc tranh đấu Thập Tam. Nỗi đau ấy khiến nàng không còn là một cô gái vô tư. Nàng lớn lên với sự cô độc, với ký ức không dễ nhắc lại, với một phần thương tổn được giấu sâu trong lòng. Có lẽ cũng vì vậy, Ninh Diêu mới càng trở nên kiên định. Nàng không dễ bị lay động, nhưng một khi đã nhận định điều gì, nàng sẽ đi đến cùng.
Nàng sở hữu Tiên Kiếm Thiên Chân, có thiên phú kiếm đạo cực cao, là kiểu nhân vật vừa xuất hiện đã khiến người khác cảm nhận được khoảng cách. Nhưng điều hay ở Ninh Diêu là nàng không được xây dựng như một “nữ thần” xa cách tuyệt đối. Nàng vẫn có những khoảnh khắc rất đời thường: biết trêu Trần Bình An, biết tức giận vì cậu quá thật thà, biết đỏ mặt, biết chờ người mình thích, biết lo sợ sau chia ly tình cảm sẽ đổi thay.
Chính sự kết hợp giữa mạnh mẽ và trong trẻo ấy khiến Ninh Diêu trở thành nữ chính không thể thay thế. Nàng không phải chỉ vì đẹp mà đáng nhớ. Nàng đáng nhớ vì cách nàng sống, cách nàng yêu, cách nàng cầm kiếm và cách nàng nhìn thấy Trần Bình An khi cậu còn chưa có gì trong tay.
Lần đầu Ninh Diêu gặp Trần Bình An
Cuộc gặp đầu tiên giữa Ninh Diêu và Trần Bình An không phải một màn xuất hiện lộng lẫy kiểu anh hùng mỹ nhân. Nó giản dị hơn, thậm chí có chút chật vật, nhưng lại rất đúng với tinh thần của Kiếm Lai.
Sau khi bị thương, Ninh Diêu trong trạng thái mơ hồ được đưa đến nhà Trần Bình An. Một thiếu nữ áo đen đến từ Kiếm Khí Trường Thành, mang đôi mày tựa núi xa, gặp một thiếu niên nghèo nơi ngõ nhỏ, chân lấm tay bùn, sống bằng sự chịu khó và lòng tử tế. Đó là lần đầu hai con người tưởng như thuộc về hai thế giới khác nhau bước vào cuộc đời nhau.
Trần Bình An khi ấy không mạnh, không giàu, không có xuất thân cao quý. Cậu chỉ là một thiếu niên nghèo, quen làm việc nặng, quen chịu khổ, quen sống cẩn thận từng chút một. Nhưng cậu có một điều rất quý: cậu biết làm những việc nên làm. Sau khi Ninh Diêu bị thương, cậu đi bốc thuốc theo đơn, chăm sóc nàng và còn tặng nàng một chiếc áo choàng màu xanh đậm.
Chi tiết này rất nhỏ, nhưng lại thể hiện đúng con người Trần Bình An. Cậu không giỏi nói lời hay, không biết cách tạo ấn tượng bằng những câu đẹp đẽ. Cậu chỉ âm thầm làm, âm thầm chăm sóc, âm thầm đặt sự tử tế vào từng hành động. Với một người như Ninh Diêu, từng quen nhìn thấy quá nhiều tính toán, sự thật thà vụng về ấy của Trần Bình An lại trở thành điều khiến nàng chú ý.
Màn tự giới thiệu của hai người cũng là một trong những đoạn đáng yêu nhất. Ninh Diêu nói cha nàng họ Ninh, mẹ nàng họ Diêu, nên nàng tên là Ninh Diêu. Trần Bình An nghe xong cũng lúng túng tự giới thiệu: cha cậu họ Trần, mẹ cậu cũng họ Trần, nên cậu tên là Trần Bình An. Một người nói tên mình bằng sự bình thản trong trẻo, một người đáp lại bằng sự thật thà đến ngốc nghếch. Cũng từ khoảnh khắc ấy, cái tên Trần Bình An bắt đầu in vào lòng Ninh Diêu theo một cách rất riêng.
Lúc đó, Ninh Diêu chưa chắc đã yêu Trần Bình An. Nhưng nàng bắt đầu nhìn thấy ở cậu một kiểu người khác với những kẻ tranh đoạt cơ duyên ngoài kia. Cậu nghèo nhưng không hèn. Cậu yếu nhưng không mất cốt khí. Cậu vụng về nhưng chân thành. Cậu không có hào quang, nhưng càng nhìn càng thấy đáng quý.
Vì sao Ninh Diêu thích Trần Bình An?
Nếu chỉ nhìn vào xuất thân và cảnh giới ban đầu, Trần Bình An gần như không có gì để đặt cạnh Ninh Diêu. Nàng là thiên tài kiếm đạo của Kiếm Khí Trường Thành, là con gái của kiếm tiên, là người sở hữu Tiên Kiếm Thiên Chân. Còn cậu chỉ là một thiếu niên nghèo, chưa có tu vi, chưa có danh tiếng, chưa có tương lai rõ ràng.
Nhưng tình yêu trong Kiếm Lai không được xây bằng những tiêu chuẩn bề mặt như vậy. Ninh Diêu không thích Trần Bình An vì cậu mạnh nhất. Nàng nhìn thấy cậu khi cậu còn rất yếu. Nàng không thích cậu vì cậu đã trở thành anh hùng. Nàng nhìn thấy cậu khi cậu vẫn còn chân lấm tay bùn, vẫn vụng về, vẫn nghèo khó, vẫn cô độc, nhưng chưa từng đánh mất sự tử tế.

Trần Bình An là kiểu người khiến người khác càng nhìn càng hiểu vì sao cậu đáng quý. Cậu biết sợ, nhưng không vì sợ mà lùi bước. Cậu nghèo, nhưng không vì nghèo mà đánh mất lòng tự trọng. Cậu chịu khổ rất giỏi, nhưng không biến nỗi khổ của mình thành lý do để tổn thương người khác. Cậu có thể bị đời ép đến đường cùng, nhưng trong lòng vẫn giữ một đường ranh giới rất rõ: có những chuyện không thể làm, có những người không thể phụ, có những lời đã hứa thì phải giữ.
Ninh Diêu nhìn ra điều đó. Nàng không phải người dễ bị cảm động bởi vài hành động bề ngoài. Nhưng Trần Bình An là người dùng từng việc nhỏ để chứng minh bản tâm của mình. Cậu chăm sóc nàng khi nàng bị thương. Cậu nghiêm túc với từng lời hứa. Cậu muốn đòi công đạo cho Lưu Hiến Dương. Cậu dám đối diện với những kẻ mạnh hơn mình, dù trong tay chẳng có bao nhiêu lợi thế.
Khi Trần Bình An quyết định ra tay với Thái Kim Giản, Ninh Diêu từng khuyên cậu không nên hành động theo cảm tính. Nhưng khi thấy cậu đã hạ quyết tâm, nàng không ngăn nữa. Nàng nói cho cậu biết quy tắc, nói cho cậu biết người ngoại lai trong thị trấn tuy bị áp chế tu vi nhưng vẫn có pháp khí tiên gia hộ thân, nếu đã quyết định ra tay thì phải nhanh, phải nhắm đúng chỗ hiểm. Đây chính là cách quan tâm rất Ninh Diêu. Nàng không dùng lời mềm yếu để giữ cậu lại, cũng không đứng ngoài phán xét. Nàng hiểu lựa chọn của cậu, rồi giúp cậu có thêm khả năng sống sót.
Ninh Diêu từng trêu Trần Bình An rằng cậu có thích nàng không. Nàng nói người đàn ông mà Ninh Diêu thích nhất định phải là kiếm tiên lợi hại nhất thiên hạ. Lúc ấy, Trần Bình An lại ngốc nghếch đáp rằng mình không thích nàng, một chút thích thú cũng không có. Nhiều năm sau nhìn lại, câu nói ấy trở thành một tiếng thở dài. Thì ra khi ấy không chỉ Trần Bình An ngốc. Có lẽ Ninh Diêu cũng đã sớm để ý đến cậu theo cách mà chính nàng chưa kịp gọi tên.
Ninh Diêu thích Trần Bình An vì cậu là Trần Bình An. Không cần thêm danh hiệu, không cần thêm cảnh giới, không cần thêm hào quang. Cậu đáng quý vì trong thế gian quá nhiều người tính toán, cậu vẫn giữ được phần thật thà. Trong nhân gian quá nhiều người cúi đầu trước lợi ích, cậu vẫn cố đứng thẳng bằng cách của mình.
Ninh Diêu dạy Trần Bình An luyện quyền
Một trong những dấu mốc quan trọng nhất giữa Ninh Diêu và Trần Bình An là chuyện luyện quyền. Sau khi Cố Xán rời quê, để lại cho Trần Bình An một quyển quyền phổ, Ninh Diêu muốn xem thử. Trần Bình An lại rất thật thà nói quyển sách này sau này phải trả lại cho Cố Xán, nên mong Ninh cô nương sau khi xem xong thì tự mình biết là được.
Câu nói ấy khiến Ninh Diêu suýt tức đến nội thương. Bởi cuối cùng chính Trần Bình An vẫn phải thành thật cầu nàng chỉ dạy. Đây là nét rất hay trong quan hệ giữa hai người. Họ không phải lúc nào cũng nói chuyện cao xa như kiếm đạo, đại đạo hay sinh tử. Họ cũng có những khoảnh khắc rất trẻ, rất đời thường, rất buồn cười. Trần Bình An thật thà đến mức khiến Ninh Diêu bực, còn Ninh Diêu lại không ngại mắng, không ngại trêu, không ngại thể hiện thái độ của mình.
Ninh Diêu không chỉ dạy Trần Bình An nhận chữ. Nàng còn dạy cậu luyện quyền, dạy cậu cách nhìn cảnh giới võ học trong thiên hạ. Với Trần Bình An, đây là bước mở đầu rất quan trọng. Từ một thiếu niên chỉ biết chịu khổ để sống, cậu bắt đầu có một con đường rõ hơn để rèn thân, rèn tâm và tiến về phía trước.
Chàng thiếu niên đi dép cỏ khi ấy đã hứa với thiếu nữ anh khí một lời: đánh một trăm vạn quyền. Lời hứa ấy nghe đơn giản, nhưng với Trần Bình An, mỗi quyền đều là một lần chịu đau, một lần tự ép mình tiến thêm một chút. Cậu không phải thiên tài sinh ra đã đứng trên cao. Cậu đi bằng cách rất chậm, rất nặng, rất khổ. Nhưng chính sự chậm và nặng ấy khiến hành trình của cậu đáng tin.
Ninh Diêu không cho Trần Bình An một con đường tắt. Nàng chỉ cho cậu biết nên đi thế nào. Còn việc cậu có thể đi bao xa, chịu được bao nhiêu quyền, bước qua bao nhiêu đau đớn, đều phải do chính cậu làm. Đây cũng là điểm rất đẹp trong quan hệ của họ. Ninh Diêu không biến Trần Bình An thành người phụ thuộc vào nàng. Nàng giúp cậu tự đứng lên.
Vì vậy, trong hành trình trưởng thành của Trần Bình An, Ninh Diêu không chỉ là người trong lòng. Nàng là người đã thật sự đặt một viên đá nền trên con đường tu hành của cậu. Có thể nói, nếu không có Ninh Diêu dạy quyền, dạy chữ, dạy cách nhìn võ học, Trần Bình An sau này vẫn có thể trưởng thành, nhưng con đường ấy chắc chắn sẽ khác đi rất nhiều.
Bóng lưng khiến Trần Bình An nhớ cả đời
Khi Bàn Sơn Viên ra tay, Lưu Hiến Dương bị trọng thương, Trần Bình An muốn đi đòi lại công đạo từ thế gian. Ninh Diêu không nói nhiều. Nàng lấy Áp Quần Đao cho cậu mượn, rồi xoay người dẫn đường đi trước.
Chính bóng lưng ấy đã để lại trong lòng Trần Bình An một cảnh đẹp khó quên suốt đời.
Đối với người khác, tình yêu có thể bắt đầu từ một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói dịu dàng. Nhưng với Trần Bình An, rung động lại đến từ một bóng lưng dám đi cùng cậu để đòi công đạo. Cậu là người từ nhỏ đã quen tự gánh mọi thứ. Quen không ai bênh vực. Quen tự nuốt đau, tự nghĩ cách sống tiếp. Vậy nên, khi có một người không cần nói lời hoa mỹ, chỉ lặng lẽ xoay người đi trước cậu, điều đó đủ để trở thành một vết khắc rất sâu trong lòng.
Ninh Diêu lúc ấy không phải một cô gái mềm yếu đứng sau nam chính. Nàng đi trước. Nàng dẫn đường. Nàng cho Trần Bình An mượn đao. Nàng dùng hành động để nói rằng nàng hiểu cậu muốn làm gì và nàng chấp nhận đi cùng cậu trên đoạn đường đó. Với Trần Bình An, đó là một kiểu ấm áp rất khác.
Có lẽ từ khoảnh khắc ấy, trong lòng Trần Bình An đã nảy sinh một sợi tơ tình với Ninh Diêu. Không ồn ào, không bùng cháy ngay lập tức, nhưng âm thầm mọc rễ. Từ đó về sau, mỗi lần nhớ lại Ninh Diêu, cậu không chỉ nhớ dung mạo hay khí chất của nàng. Cậu nhớ bóng lưng ấy, nhớ một người từng đi trước mình trong thời khắc cậu muốn đòi công đạo với cả thế gian.
Ninh Diêu và Nguyễn Tú
Trong Kiếm Lai, Nguyễn Tú cũng là một nhân vật nữ để lại nhiều dư vị. Nếu Nguyễn Tú giống một nỗi niềm khó nguôi ngoai, thì Ninh Diêu lại là đạo lữ lý tưởng nhất trong lòng rất nhiều fan Kiếm Lai. Hai người không giống nhau, cũng không nên bị nhìn theo cách quá đơn giản như ai hơn ai. Mỗi người có vị trí riêng trong câu chuyện của Trần Bình An.
Nguyễn Tú có sự dịu dàng, bí ẩn và một cảm giác tiếc nuối rất riêng. Còn Ninh Diêu là người đi thẳng vào giai đoạn trưởng thành quan trọng nhất của Trần Bình An. Nàng không đứng ngoài cuộc đời cậu. Nàng xuất hiện khi cậu còn yếu, dạy cậu luyện quyền, cùng cậu trải qua hiểm nguy, để lại trong lòng cậu một bóng lưng không thể quên, rồi trở thành lý do khiến cậu đi vạn dặm đường.
Đoạn Ninh Diêu và Nguyễn Tú gặp nhau lần đầu ở lò rèn rất đáng chú ý. Hai cô gái đều ăn ý không chào hỏi nhau. Một người không dám, một người không muốn. Không cần tranh cãi, không cần lời thoại kịch tính, nhưng chỉ bấy nhiêu đã đủ tạo ra một làn sóng ngầm rất rõ. Đây là kiểu viết tinh tế của Kiếm Lai: có những quan hệ không cần nói thẳng, người xem vẫn hiểu trong lòng mỗi nhân vật đang có điều gì.

Trên đường đi thăm mộ tổ tiên nhà Trần, Ninh Diêu từng hỏi Trần Bình An nếu cậu chỉ có một quả dại thì sẽ đưa cho nàng hay Nguyễn Tú. Trần Bình An trả lời sẽ đưa cho Ninh Diêu, vì cô Nguyễn không ở đây, còn cô Ninh thì đang ở đây. Câu trả lời ấy vừa ngốc vừa khôn, vừa thật thà vừa biết cách làm người nghe vui lòng.
Điều đó cũng cho thấy Trần Bình An không phải hoàn toàn không hiểu chuyện tình cảm. Cậu chỉ không giỏi nói theo cách trơn tru. Cậu vụng, nhưng không vô tâm. Cậu thật thà, nhưng không phải không biết ai đang ở trước mặt mình.
Nếu nói Nguyễn Tú là một nốt trầm đẹp trong câu chuyện, thì Ninh Diêu là người cùng Trần Bình An viết nên một đường tình cảm dài hơn, sâu hơn và rõ ràng hơn. Ninh Diêu không chỉ là người được Trần Bình An thích. Nàng là người khiến Trần Bình An muốn trở thành một người đủ tốt, đủ mạnh, đủ tư cách để đứng bên cạnh nàng.
Lời tạm biệt đầu tiên của Ninh Diêu
Sau khi thư từ núi Đảo Huyền được gửi đến tiệm rèn, Ninh Diêu cùng 62 kiếm tu rời đi tiếp viện cho Kiếm Khí Trường Thành. Ban đầu nàng định ra đi không lời từ biệt. Nhưng khi đã cưỡi kiếm rời đi, nàng lại quay về trước mặt Trần Bình An.
Nàng nói: “Tôi nghĩ nên nói lời tạm biệt với cậu. Vì vậy tôi đã đến.”
Câu nói ấy rất ngắn, rất Ninh Diêu. Không bi lụy, không vòng vo, không làm màu. Nàng chỉ nói vì nghĩ nên nói lời tạm biệt, nên đã quay lại. Nhưng chính vì ít lời mà câu ấy càng nặng. Với Trần Bình An lúc đó, sự tự ti và ngưỡng mộ trong lòng đều đạt đến đỉnh điểm. Cậu nhìn thấy khoảng cách giữa mình và Ninh Diêu. Nàng thuộc về một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, cao xa hơn. Còn cậu vẫn chỉ là thiếu niên ở Lệ Châu Động Thiên.
Nhưng khoảng cách ấy không khiến Trần Bình An từ bỏ. Ngược lại, nó trở thành lý do khiến cậu muốn đi xa hơn. Sau này, cậu đánh trăm vạn quyền, đi vạn dặm đường, đeo kiếm đến núi Đảo Huyền, chỉ để nói với cô gái mình thích một câu mà ngày trước cậu không hiểu: anh thích em.
Ở phía xa, Ninh Diêu tại Kiếm Khí Trường Thành nhận được thư từ Nguyễn Tú, biết Trần Bình An đã xuất phát đi về phía nam đưa kiếm. Nàng nằm trên Vách đá Trảm Long, không biết nghĩ đến điều gì, bỗng có chút tức giận: sao vẫn chưa tới nhỉ?
Không một chữ nào nói tương tư, nhưng từng chữ đều là tương tư.
Đó chính là cách Ninh Diêu nhớ Trần Bình An. Nàng không nói nhớ theo kiểu mềm mại. Nàng chờ, nàng bực, nàng sốt ruột, nàng thấy sao người kia vẫn chưa đến. Với một người như Ninh Diêu, những phản ứng ấy đã là rất rõ ràng rồi.
Tề Tĩnh Xuân nhờ Ninh Diêu đối xử tốt với Trần Bình An
Một trong những đoạn khiến người xem xúc động nhất là lời nhờ của Tề Tĩnh Xuân dành cho Ninh Diêu. Tề tiên sinh hiểu Trần Bình An. Ông biết cậu thiếu niên ấy sẽ đối xử tốt với thế nhân. Vì vậy, ông mong Ninh cô nương hãy đối xử tốt với Trần Bình An.
Nếu cuối cùng Ninh Diêu vẫn không thích Trần Bình An, cũng không sao cả. Chỉ xin nàng đừng để tiểu sư đệ của ông vì chữ tình mà quá đau lòng.

Lời nhờ ấy rất nhẹ, nhưng nghe lại đau. Tề Tĩnh Xuân biết Trần Bình An là người như thế nào. Một người đã nhận định điều gì sẽ rất khó buông. Một người đã thích ai thì sẽ thích rất nghiêm túc. Với Trần Bình An, tình cảm không phải trò đùa, càng không phải thứ có thể đem ra thử rồi thôi. Cậu đã sống quá khổ, quá thiếu thốn, nên nếu thật sự trao lòng cho ai, nỗi đau cũng sẽ sâu hơn người khác.

Tề tiên sinh thương Trần Bình An như một tiểu sư đệ, thương đến mức trước khi mọi thứ đi xa, vẫn muốn gửi một lời nhờ đến Ninh Diêu. Ông không ép nàng phải thích Trần Bình An. Ông chỉ mong nếu không thích, xin nàng nhẹ tay với trái tim cậu.
Đoạn này cũng làm nổi bật một điều: tình cảm giữa Ninh Diêu và Trần Bình An không chỉ được xây bằng hai người. Nó còn được chứng kiến bởi những người hiểu họ. Tề tiên sinh nhìn thấy phần tốt của Trần Bình An, nên mới mong Ninh Diêu đừng làm cậu quá đau. Còn Ninh Diêu, sau này quả thật đã trở thành người không chỉ được Trần Bình An yêu, mà còn là người yêu lại Trần Bình An bằng tất cả sự thẳng thắn và sâu nặng của mình.
Màn tỏ tình ở Kiếm Khí Trường Thành
Ngày Trần Bình An đi qua ngàn vạn dặm đến núi Đảo Huyền, cuối cùng cậu cũng đứng trước mặt Ninh Diêu. Nàng hỏi thẳng vì sao thư gửi đến nhà nàng không phải do cậu viết, mà lại là Nguyễn Tú viết. Trần Bình An không trả lời được, liền chuyển chủ đề bằng câu “lâu rồi không gặp Ninh cô nương”.
Đây là Trần Bình An rất quen thuộc. Trước sinh tử, cậu có thể cứng rắn. Trước đại sự, cậu có thể chịu khổ. Nhưng trước Ninh Diêu, cậu vẫn là chàng thiếu niên vụng về, lúng túng, thậm chí phải uống một ngụm rượu để lấy can đảm.
Cuối cùng, cậu nói: “Ninh Diêu, tôi thích em.”
Ninh Diêu bảo có giỏi thì nói to lên một chút.
Trần Bình An nói lớn hơn: “Ninh Diêu, tôi thích em.”
Nàng hỏi cậu là ai.
Cậu đáp: “Đại Ly Long Tuyền Trần Bình An.”
Rồi Ninh Diêu hỏi một câu rất nhẹ, nhưng lại trở thành một trong những câu đáng nhớ nhất: “Thích một người, ghê gớm như vậy sao?”
Với Trần Bình An, câu trả lời chắc chắn là có. Thích một người ghê gớm đến mức cậu có thể đánh trăm vạn quyền. Ghê gớm đến mức cậu có thể đi vạn dặm đường. Ghê gớm đến mức một thiếu niên từng tự ti vì khoảng cách quá lớn vẫn dám đứng trước mặt nàng, nói ra lòng mình.
Nhưng Ninh Diêu lúc ấy không lập tức trả lời. Không phải vì nàng không thích. Mà vì nàng sống ở Kiếm Khí Trường Thành, nơi chiến tranh và sinh tử luôn treo trên đầu. Nàng không biết mình còn có thể sống bao lâu trong những trận chiến ấy. Một lời đáp lại tình cảm, với nàng, không thể là lời nói tùy tiện.
Khi hai người gặp lại lần thứ hai, Ninh Diêu ôm chặt Trần Bình An và nói: “Trần Bình An, em thích anh. Không thua kém gì anh thích em, dù chỉ một chút.”
Đây mới đúng là Ninh Diêu. Khi chưa chắc, nàng im lặng. Khi đã chắc, nàng nói thẳng. Không mập mờ, không kéo dài, không để người mình thích phải đoán mãi. Nàng yêu như cách nàng cầm kiếm: rõ ràng, dứt khoát, không né tránh.
Nụ hôn gián tiếp và cuộc hẹn mười năm
Sau khi Trần Bình An và Tào Từ tỷ thí ba trận, thiếu niên và thiếu nữ ngồi trên tường thành tùy ý trò chuyện. Ninh Diêu uống một ngụm rượu trong hồ lô của Trần Bình An, rồi đưa lại cho cậu. Nàng như nghĩ ra điều gì đó, bỗng đỏ mặt.
Giữa một câu chuyện đầy kiếm khí, đại đạo và chiến trường, chi tiết nhỏ này lại rất đáng yêu. Ninh Diêu có thể là kiếm tu thiên tài, có thể đối diện sinh tử không đổi sắc, nhưng trước tình cảm thiếu nữ, nàng vẫn có những khoảnh khắc ngượng ngùng rất thật. Chính những điều nhỏ như vậy khiến Ninh Diêu không bị biến thành một biểu tượng quá xa. Nàng mạnh, nhưng nàng vẫn là một cô gái đang yêu.
Sau đó, hai người định ra một cuộc hẹn mười năm. Lúc chia tay, Trần Bình An để lại cho Ninh Diêu cây kiếm gỗ do Tề tiên sinh làm. Còn Ninh Diêu tặng cho cậu một khối Trảm Long Đài hình chữ nhật làm vật đính ước. Hai mặt đều khắc chữ, một mặt là “Thiên Chân”, một mặt là “Ninh Diêu”.
Vật đính ước ấy không chỉ quý vì giá trị vật chất. Nó quý vì gắn với tên của Ninh Diêu, với Tiên Kiếm Thiên Chân, với niềm tin và tình cảm nàng dành cho Trần Bình An. Với một người như Trần Bình An, vốn luôn coi trọng lời hứa và đồ vật có ý nghĩa, món quà ấy chắc chắn nặng hơn mọi pháp bảo hào nhoáng.
Sau khi Trần Bình An rời đi, Ninh Diêu từng mời Đại Kiếm Tiên chém đứt sợi hồng tuyến giữa nàng và Trần Bình An. Nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra lại rất đau. Nàng sợ sau lần chia ly này, nàng sẽ càng thích Trần Bình An hơn, còn Trần Bình An thì không còn thích nàng nữa.
Một người như Ninh Diêu cũng có nỗi sợ trong tình yêu. Nàng không sợ kiếm, không sợ chiến trường, không sợ đại đạo gian nan, nhưng nàng sợ lòng người sau chia ly sẽ thay đổi. Dù vậy, nàng vẫn tin Trần Bình An. Tin rằng cậu sẽ tiếp tục thích nàng. Tin rằng người thiếu niên ấy một khi đã nói thích, sẽ không dễ đổi lòng.
Những bức họa thời gian và nỗi nhớ của Ninh Diêu
Khi rảnh rỗi, Ninh Diêu thích ngắm những bức họa Quang Âm Tẩu Mã. Trong tranh có hình ảnh Trần Bình An thuở nhỏ, một đứa trẻ đen gầy, ngồi xa xa bên cạnh đám trẻ thả diều. Có đứa trẻ cao lớn cầm diều, còn nhặt bùn ném về phía cậu bé kia.
Ninh Diêu ở ngoài bức tranh đưa một ngón tay chọc vào. Nàng không biết đứa trẻ kia nói gì, nhưng chắc chắn rất khó nghe.
Nàng thích Trần Bình An không phải vì những bức tranh ấy. Nhưng sau khi xem nhiều bức tranh, từ thích lại trở nên thích hơn. Bởi nàng nhìn thấy quá khứ của cậu. Nhìn thấy một đứa trẻ từng cô độc ra sao, từng bị bắt nạt thế nào, từng chịu khổ từ khi còn rất nhỏ. Nhưng đứa trẻ ấy sau này vẫn lớn lên thành Trần Bình An, một người dù bị đời làm khó vẫn không đánh mất lòng tốt.
Tình cảm của Ninh Diêu vì vậy không phải sự thương hại. Nàng không thích cậu vì cậu đáng thương. Nàng thích cậu vì sau tất cả những điều đáng thương ấy, cậu vẫn không biến thành người xấu. Cậu vẫn biết đối xử tốt với người khác. Cậu vẫn tin có những việc nên làm. Cậu vẫn giữ được một phần trong sạch giữa cuộc đời nhiều bùn đất.
Đây là lý do tình yêu của Ninh Diêu dành cho Trần Bình An rất sâu. Nàng không chỉ thích dáng vẻ hiện tại của cậu. Nàng còn hiểu một phần con đường cậu đã đi qua. Mà càng hiểu, nàng càng biết người này đáng quý đến mức nào.
Trần Bình An đến gặp Ninh Diêu
Nhiều năm sau, Trần Bình An gõ cửa phủ Ninh. Sau khi cửa mở, cậu ôm chầm lấy Ninh Diêu.
Nàng hỏi: “Anh là ai?”
Cậu đáp: “Hạo Nhiên Thiên Hạ, Trần Bình An, đến gặp Ninh Diêu.”
Một câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến người xem nổi da gà. Bởi phía sau câu nói ấy là rất nhiều năm tháng. Là thiếu niên đi dép cỏ từng đánh trăm vạn quyền. Là người từng đi qua Phi Ưng Bảo, Quan Đạo Quán, Mai Hà, Thư Giản Hồ và vô số nơi khác. Là người đã chịu không biết bao nhiêu khổ cực, cuối cùng mới có thể đứng trước mặt cô gái mình thích và nói rằng mình đến gặp nàng.
Ninh Diêu khẽ ngước đầu nhìn Trần Bình An, dường như thấy bóng hình mình trong mắt cậu. Chàng thiếu niên năm nào từng quá tự ti trước khoảng cách giữa hai người, giờ cuối cùng đã có tư cách đứng cạnh nàng. Không phải vì ai ban cho cậu tư cách ấy. Mà vì chính cậu từng quyền từng quyền, từng bước từng bước, tự mình đi đến đây.
Một tình yêu đẹp có lẽ nên như vậy. Không phải hai người kéo nhau xuống, không phải làm nhau kiệt sức, không phải dùng hiểu lầm và giày vò để chứng minh yêu sâu. Ninh Diêu và Trần Bình An là kiểu tình yêu cùng nhau thành tựu. Một người khiến người kia muốn đi xa hơn. Một người tin người kia sẽ không phụ lòng mình. Một người từ Hạo Nhiên Thiên Hạ đi đến Kiếm Khí Trường Thành. Một người từ Kiếm Khí Trường Thành chờ đợi người ấy giữa năm tháng dài lâu.
Trần Bình An vì Ninh Diêu mà gánh nỗi đau không ai muốn gánh
Khi Man Hoang Thiên Hạ công phá Kiếm Khí Trường Thành, tuyến tình cảm của Ninh Diêu và Trần Bình An bước vào giai đoạn bi tráng nhất. Trần Bình An thay Ninh Diêu khắc chân danh đại yêu lên người, biến mình thành trạng thái không ra người không ra quỷ, cuối cùng hợp đạo nửa tòa Kiếm Khí Trường Thành.
Đây không còn là lời thích nhẹ nhàng của thiếu niên nữa. Đây là lựa chọn dùng thân mình để gánh đau đớn thay người mình yêu. Trần Bình An không biết mình phải giữ bao lâu, cũng không biết cuối cùng có thể sống sót hay không. Cậu chỉ biết nếu mình không làm, người phải chịu nỗi đau ấy có thể là Ninh Diêu.
Những ai từng nói Trần Bình An không xứng với Ninh Diêu, có lẽ nên nhìn lại đoạn này. Xứng hay không không thể chỉ nhìn xuất thân ban đầu. Cũng không thể chỉ nhìn cảnh giới lúc mới gặp. Trần Bình An từng yếu, từng nghèo, từng thấp bé trước thế gian rộng lớn. Nhưng vì người mình yêu, cậu có thể làm đến mức này. Vì nhân gian phía sau, cậu cũng có thể đứng ra gánh điều mà không ai muốn gánh.
Cuối cùng, lão đại kiếm tiên một kiếm khai thiên. Nửa đoạn Kiếm Khí Trường Thành bay lên Ngũ Thải Thiên Hạ. Trần Bình An đứng trên đầu tường, giơ tay từ biệt Ninh Diêu. Khoảnh khắc ấy như thể người trong lòng là vầng trăng trên trời, từ nay trời đất cách biệt.
Ninh Diêu đến Ngũ Thải Thiên Hạ, tùy tiện chọn một hướng rồi ngự kiếm bay xa. Trên đường, nàng phá cảnh. Nhưng dù mạnh đến đâu, nàng vẫn có lúc rơi nước mắt. Khi gặp Bạch Dã và lão tú tài, nàng không nói nhiều, chỉ giơ tay lên ngang tầm mắt, mu bàn tay áp chặt vào trán và nói một câu xin lỗi.
Đây là lần đầu tiên Ninh Diêu rơi nước mắt.
Nàng cảm thấy có lỗi với Trần Bình An, cũng có lỗi với Văn Thánh lão gia. Trần Bình An vì một số lý do phải ở lại canh giữ trên đầu thành, sống chết chưa rõ. Ninh Diêu là người dám yêu dám hận, nên nàng cũng dám đau, dám nhận phần hổ thẹn trong lòng mình. Nước mắt ấy không làm nàng yếu đi. Ngược lại, nó khiến người ta thấy rõ Ninh Diêu không phải tượng đá lạnh lùng. Nàng cũng có trái tim, cũng có tình sâu, cũng có nỗi đau không thể nói thành lời.
Bức thư tình cũng là thư tuyệt mệnh
Sau đó, Ninh Diêu nhận được một bức thư mật. Chỉ vừa nhìn thấy câu đầu tiên, nàng đã lập tức quay người.
Đó vừa là thư tình, vừa là thư tuyệt mệnh.
“Yên tâm, anh luôn nhớ đến em. Đến giây phút cuối cùng của đời này cũng vậy, xin lỗi em.”
Trần Bình An trong thư vẫn là Trần Bình An. Cậu biết thế cuộc đã như vậy mà mình vẫn cứng đầu làm theo ý mình. Cậu nhớ lại hoàn cảnh sinh tồn giống như hồi trẻ lên núi hái thuốc. Năm đó cậu vượt qua được, rồi may mắn gặp được Ninh Diêu. Lần này có lẽ không thể làm được, khiến nàng buồn rồi.
Cậu từng nghĩ nếu biết trước như vậy thì đã không nên đi tìm Ninh Diêu ở Kiếm Khí Trường Thành. Nhưng ngay sau đó, cậu lại tự phủ định. Sao có thể chứ? Làm sao có thể không đi tìm nàng? Cho dù có thêm vạn lần cơ hội, cậu vẫn sẽ đi tìm nàng vạn lần.
Đây chính là câu trả lời của Trần Bình An cho câu hỏi năm xưa của Ninh Diêu: thích một người có gì ghê gớm?
Với Trần Bình An, đương nhiên là ghê gớm. Trần Bình An thích Ninh Diêu, Ninh Diêu thích Trần Bình An, đó chính là chuyện vĩ đại nhất trên đời. Nhân gian vạn vạn năm, có một người tên Trần Bình An thích một người tên Ninh Diêu, cũng có một người tên Ninh Diêu thích lại Trần Bình An. Chỉ riêng điều ấy, với cậu, đã đủ lớn lao.
Bức thư ấy đau không chỉ vì nó có thể là lời từ biệt cuối cùng. Nó đau vì trong từng chữ đều có tình yêu, có xin lỗi, có tiếc nuối, có cứng đầu, có bản tâm không đổi của Trần Bình An. Cậu vẫn muốn đi con đường mình tin là đúng. Cậu vẫn muốn gánh phần đau đớn mình nên gánh. Nhưng giữa tất cả những điều lớn lao ấy, cậu vẫn nhớ đến Ninh Diêu. Vẫn sợ nàng buồn. Vẫn thấy có lỗi vì không thể trở về bên nàng như đã hẹn.
Ninh Diêu hiến kiếm cứu người
Ninh Diêu là người có thể vì khí lẫm nhiên của trời đất mà hiến kiếm cứu người. Lần nàng tế kiếm cứu người mang rủi ro rất lớn. Nếu Tiên Kiếm bị tổn hại, bản thân nàng không chỉ rơi cảnh giới, mà Phi Thăng Thành còn có thể mất đi cơ hội tốt để tranh giành thiên hạ.
Nhưng Ninh Diêu vẫn làm.
Đây là một trong những điểm khiến nàng thật sự xứng đáng với vị trí nữ chính. Nàng không chỉ mạnh vì cảnh giới. Nàng mạnh vì lựa chọn. Nàng có thể cân nhắc được mất, hiểu cái giá phải trả, nhưng khi đến lúc cần ra tay, nàng vẫn dám đặt lợi ích lớn hơn bản thân lên trước.

Ninh Diêu đẹp không chỉ vì dung mạo. Nàng đẹp vì có khí phách. Vì dám yêu, dám hận, dám chờ, dám khóc, dám nhận lỗi, dám tế kiếm, dám gánh trách nhiệm. Một nữ chính như vậy không cần xuất hiện quá nhiều trong từng chương để chứng minh vị trí của mình. Chỉ cần những khoảnh khắc then chốt, nàng đã đủ khiến người đọc nhớ rất lâu.
Sau mười năm, khi Thôi Sàm dùng cách đảo ngược sơn thủy để đổi lại Trần Bình An, Ninh Diêu liên tiếp phá cảnh, một kiếm viễn du Hạo Nhiên. Nàng từ Phi Thăng Thành đến gặp Trần Bình An. Sau bao nhiêu chia ly, bao nhiêu sinh tử, bao nhiêu lời chưa kịp nói, hai người cuối cùng vẫn đi về phía nhau.
Hy vọng bạn và tôi vượt qua mọi khó khăn, phong cảnh đẹp, lâu ngày gặp lại, cố nhân vẫn an lành. Dù là em hay là anh, cầu mong người có tình trên đời đều thành đôi lứa.
Vì sao Ninh Diêu là nữ chính không thể thay thế?
Ninh Diêu là nữ chính không thể thay thế của Kiếm Lai vì nàng xuất hiện đúng lúc Trần Bình An còn chưa có gì trong tay. Nàng không yêu một anh hùng đã đứng trên đỉnh núi. Nàng nhìn thấy cậu khi cậu còn lấm lem, cô độc, nghèo khó và vụng về. Chính vì vậy, tình cảm của nàng có độ sâu rất khác.

Nàng không phải phần thưởng sau khi Trần Bình An mạnh lên. Nàng là người đã góp phần khiến cậu mạnh lên. Nàng dạy cậu luyện quyền, dạy cậu nhận chữ, dạy cậu hiểu cảnh giới võ học, cho cậu một mục tiêu để đánh trăm vạn quyền. Nàng là người khiến Trần Bình An từ một thiếu niên tự ti dần có thêm lý do để đi xa hơn.
Nàng cũng không sống dựa vào tuyến tình cảm. Ninh Diêu có Kiếm Khí Trường Thành, có Tiên Kiếm Thiên Chân, có nỗi đau mất cha mẹ, có trách nhiệm với chiến trường, có con đường kiếm đạo của chính mình. Nếu tách khỏi Trần Bình An, nàng vẫn là một nhân vật có câu chuyện riêng đáng theo dõi. Đây là điều làm một nữ chính trở nên bền vững.
Tình yêu của Ninh Diêu và Trần Bình An không phải kiểu tiêu hao lẫn nhau. Họ không kéo nhau xuống, không làm nhau mệt mỏi, không dùng hiểu lầm để chứng minh yêu sâu. Họ cùng nhau thành tựu. Trần Bình An vì Ninh Diêu mà muốn trở thành người đủ tốt để đứng bên cạnh nàng. Ninh Diêu vì Trần Bình An mà biết chờ, biết nhớ, biết tin và biết đi về phía người mình yêu.
Nàng là người khiến Trần Bình An hiểu rằng thích một người có thể trở thành chuyện lớn lao nhất trên đời. Còn Trần Bình An là người khiến Ninh Diêu tin rằng giữa nhân gian đầy biến động này, vẫn có một người sẽ thích nàng rất lâu, rất sâu, rất thật.
Ninh Diêu trong lòng fan Kiếm Lai
Đối với fan Kiếm Lai, Ninh Diêu không chỉ là một cái tên trong danh sách nhân vật. Nàng là biểu tượng của kiểu nữ chính mạnh nhưng không khô cứng, lạnh nhưng không vô tình, kiêu hãnh nhưng vẫn có phần thiếu nữ rất đáng yêu.
Người ta nhớ Ninh Diêu vì đôi mày tựa núi xa. Nhớ nàng vì câu nói người đàn ông nàng thích phải là kiếm tiên lợi hại nhất thiên hạ. Nhớ nàng vì lần quay lại nói lời tạm biệt với Trần Bình An. Nhớ nàng vì hỏi “thích một người ghê gớm như vậy sao?”. Nhớ nàng vì cái ôm và câu nói “em thích anh, không thua kém gì anh thích em dù chỉ một chút”. Nhớ nàng vì những giọt nước mắt hiếm hoi. Nhớ nàng vì đã tin Trần Bình An, dù giữa hai người là mười năm, là hai tòa thiên hạ, là chiến trường và vô số chia ly.
Ninh Diêu đẹp nhất không phải khi nàng được ca tụng là thiên tài. Nàng đẹp nhất khi nàng là chính nàng: thẳng thắn, trong trẻo, kiên định, dám yêu dám hận. Cũng giống như Trần Bình An đáng quý nhất không phải khi cậu mạnh lên, mà là khi cậu dù chịu bao nhiêu khổ vẫn giữ được lòng tốt ban đầu.
Có lẽ vì vậy, câu chuyện của họ mới khiến người xem cảm thấy đáng nhớ. Nó không phải kiểu tình yêu vừa gặp đã định cả đời bằng vài lời hoa mỹ. Nó là tình yêu đi qua thời gian, qua khoảng cách, qua tự ti, qua chiến trường, qua sinh tử. Một người chờ, một người đi. Một người đứng ở Kiếm Khí Trường Thành, một người từ Hạo Nhiên Thiên Hạ đi vạn dặm đường. Cuối cùng, họ vẫn hướng về nhau.
Kết luận
Ninh Diêu là một trong những nhân vật nữ đẹp nhất của Kiếm Lai, nhưng vẻ đẹp ấy không chỉ nằm ở dung mạo. Nàng đẹp vì khí chất, vì kiếm đạo, vì cách nàng nhìn thế gian, vì sự thẳng thắn trong tình yêu và vì lòng tin dành cho Trần Bình An.
Nàng không yêu Trần Bình An vì cậu sinh ra đã mạnh. Nàng nhìn thấy cậu khi cậu còn rất yếu, rất nghèo, rất vụng về, nhưng vẫn giữ được một trái tim tử tế. Còn Trần Bình An cũng không yêu Ninh Diêu chỉ vì nàng đẹp. Cậu yêu một cô gái dám đứng thẳng giữa kiếm khí, dám sống theo bản tâm, dám thích thì nhận, dám đau thì chịu, dám vì đại nghĩa mà tế kiếm.
Giữa nhân gian vạn vạn năm, có một Trần Bình An thích Ninh Diêu, có một Ninh Diêu thích Trần Bình An. Với họ, đó đương nhiên là chuyện vĩ đại nhất trên đời.
Và với fan Kiếm Lai, có lẽ chỉ cần nhắc đến câu ấy thôi, đã đủ nhớ về một thiếu niên đi vạn dặm đường, một thiếu nữ mày tựa núi xa, một cuộc hẹn mười năm, một bức thư tình như lời tuyệt mệnh, và một tình yêu không ồn ào nhưng sâu đến mức khiến người ta nhớ mãi.

Chủ đề liên quan
HubGZ
Chia sẻ bài viết
Bài viết liên quan

Kiếm Lai: Bí Mật Hồng Bào Của Trần Bình An Tại Kiếm Khí Trường Thành

Kiếm Lai 2 mở suất chiếu sớm đại kết cục lúc 18:00 ngày 25/4 trên Tencent Video

